ĐẠI TẠNG
KINH NHẬP MÔN
PHẦN I
KINH ĐIỂN ẤN ĐỘ
20. Đại Bát Niết Bàn
Kinh
Mahàparinirvànạ – sùtra
40 quyển
Do Đàm Vô Sám (Dharmaksema) dịch
Đại Chánh Đại Tạng Kinh số 374
Kinh này được đặt tên là “Đại Bát Niết Bàn Kinh” vì ghi lại
những lời thuyết pháp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni một thời
gian ngắn khi ngài nhập Niết Bàn.
Nguyên nghĩa chữ “Niết Bàn” là
“tiêu diệt ngọn lửa dục vọng và đạt tới trạng thái giác ngộ.”
Nếu xét theo nghĩa này thì khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đạt
tới giác ngộ ở tuổi 35 thì lúc đó ngài đã nhập Niết Bàn.
Nhưng vì không thể hoàn toàn diệt trừ những phiền não, dục
vọng trong khi nhục thân vẫn còn tồn tại, cho nên sự nhập diệt
của Đức Phật Thích Ca được gọi là Đại Bát Niết Bàn –
mahaparinirvana – có nghĩa là “trạng thái đại an tịnh trong đó
các ngọn lửa của dục vọng, phiền não đã hoàn toàn dập tắt”
và về sau này nhóm chữ “nhập Niết Bàn” được người ta dùng như
là “chết đi.”
Kinh điển này quan trọng là vì
cả hai nguyên do: nó ghi lại những lời thuyết giảng của Đức
Phật Thích Ca ở thời gian ngay trước khi ngài nhập diệt, và
cũng vì nó bao gồm những sự tích liên quan tới những chuyện
xảy ra trước và sau khi ngài nhập diệt, cho nên nó chứa đựng
những tư liệu quan trọng về phương diện lịch sử.
|